Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ: Vũ Hoàng Chương. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ: Vũ Hoàng Chương. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 18 tháng 5, 2017

Vũ Hoàng Chương

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Vũ Hoàng Chương (5 tháng 5 1916 – 6 tháng 9 1976) là một nhà thơ nổi tiếng của Việt Nam. Ông sinh tại Nam Định, nguyên quán tại làng Phù Ủng, huyện Đường Hào, phủ Thượng Hồng, nay là huyện Mỹ Hào tỉnh Hưng Yên.
Văn phong của ông được cho là sang trọng, có dư vị hoài cổ, giàu chất nhạc, với nhiều sắc thái Đông phương.

Tiểu sử

Thuở nhỏ, ông học chữ Hán ở nhà rồi lên học tiểu học tại Nam Định. Năm 1931 ông nhập học trường Albert Sarraut ở Hà Nội, đỗ Tú tài năm 1937.
Năm 1938 ông vào Trường Luật nhưng chỉ được một năm thì bỏ đi làm Phó Kiểm soát Sở Hỏa xa Đông Dương, phụ trách đoạn đường Vinh - Na Sầm.
Năm 1941, ông bỏ Sở hỏa xa đi học Cử nhân toán tại Hà Nội, rồi lại bỏ dở để đi dạy ở Hải Phòng. Trong suốt thời gian này, ông không ngừng sáng tác thơ và kịch. Sau đó trở về Hà Nội lập "Ban kịch Hà Nội" cùng Chu Ngọc và Nguyễn Bính. Năm 1942 đoàn kịch công diễn vở kịch thơ Vân muội tại Nhà hát Lớn. Cũng năm đó ông gặp Đinh Thục Oanh, chị ruột nhà thơ Đinh Hùng và hai người thành hôn năm 1944.
Sau Cách mạng tháng Tám 1945, ông về Nam Định và cho diễn vở kịch thơ Lên đường của Hoàng Cầm. Kháng chiến toàn quốc nổ ra, Vũ Hoàng Chương tản cư cùng gia đình về Thái Bình, làm nghề dạy học. Đến 1950, gặp lúc quân Pháp càn đến ruồng bắt cả nhà, ông bỏ miền quê, hồi cư về Hà Nội nơi dạy toán rồi chuyển sang dạy văn và làm nghề này cho đến 1975.
Năm 1954, Vũ Hoàng Chương di cư vào Nam, tiếp tục dạy học và sáng tác ở Sài Gòn.
Năm 1959 ông đoạt "Giải Văn học Nghệ thuật Toàn quốc" của Việt Nam Cộng hòa với tập thơ Hoa đăng. Trong năm này ông sang Âu châu tham dự Hội nghị Thi ca Quốc tế tại Bỉ.
Năm 1964 ông tham dự Hội nghị Văn bút Á châu họp tại Bangkok; năm sau, 1965 lại tham dự Hội nghị Văn bút Quốc tế họp tại Bled, Nam Tư. Năm 1967, ông lại tham dự Hội nghị Văn bút Quốc tế họp tại Abidjan, thủ đô Côte d'Ivoire.
Thời gian 1969-1973 Vũ Hoàng Chương là Chủ tịch Trung tâm Văn bút Việt Nam. Năm 1972 ông đoạt giải thưởng văn chương toàn quốc lần thứ hai. Ông còn được vinh danh là "Thi bá" Việt Nam.
Ngày 13 tháng 4 năm 1976, bị Chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam bắt giam tại khám Chí Hòa. Bệnh nặng đưa về nhà được 5 ngày thì ông mất ngày 6 tháng 9 năm 1976 tại Sài Gòn.

Các tác phẩm tiêu biểu

Các tập thơ:
  • Thơ say (1940)
  • Mây (1943)
  • Thơ lửa (cùng Đoàn Văn Cừ, 1948)
  • Rừng phong (1954)
  • Hoa đăng (1959)
  • Tâm sự kẻ sang Tần (1961)
  • Lửa từ bi (1963)
  • Ta đợi em từ 30 năm (1970)
  • Đời vắng em rồi say với ai (1971)
  • Chúng ta mất hết chỉ còn nhau (1973)...
Kịch thơ:

Bình luận và nhận xét

  • "...Ý giả Vũ Hoàng Chương định nối cái nghiệp những thi hào-xưa của Đông Á: cái nghiệp say. Người say đủ thứ: say rượu, say đàn, say ca, say tình đong đưa. Người lại còn "hơn" cổ nhân những thứ say mới nhập-cảng: say thuốc phiện, say nhảy đầm. Bấy nhiêu say sưa đều nuôi bằng một say sưa to hơn mọi say sưa khác: say thơ.... cái say sưa của Vũ Hoàng Chương là một thứ say sưa có chừng mực, say sưa mà không hẳn là trụy lạc, mặc dầu từ say sưa đến trụy lạc đường chẳng dài chi. Nhưng trụy lạc hay say sưa đều mang theo một niềm ngao ngán. Niềm ngao ngán ấy ta vốn đã gặp trong thơ xưa. Duy ở đây có cái vị chua chát, hằn học, và bi đát riêng... (Hoài Thanh - Hoài Chân, "Thi nhân Việt Nam")

Đọc tiếp »

Lý tưởng

Chàng hoạ sĩ hôm nay vừa ném bút
Bởi vì Mơ và Thực chẳng đi đôi
Nét hư huyền thấp thoáng ở hồn thôi
Tài non kém chẳng đem vào lụa được

Đâu hẳn tội tình chi sơn với thuốc
Lụa trắng tinh, vải mượt kém gì tơ
Bút trung thành ngoan ngoãn dưới tay đưa
Lỗi riêng ở ngón tay trần vụng quá

Nhạc sĩ với thi nhân đều thế cả
Dứt hết dây, vò nát mấy mươi trang
Xấu xa trong vần điệu ý huy hoàng
Sai lạc nữa lúc phổ vào cung bậc

Hồ xế tiếng tơ, lời thơ trong đục
Dẫu êm đềm nhưng chửa thoát phàm thai
Thanh âm còn mang nặng những trần ai
Nhắc sao đúng Toàn Hương và Tận Mỹ

Ôi tài mọn! si lang buồn lắm nhỉ!
Tình vô biên dành chứa một giai nhân
Mộng yêu đương ấp ủ quá siêu trần
Cánh vĩ đại vướng trong lồng thực tế

Hãy trộn lẫn trong men ngàn giọt lệ
Thi nhân ơi hoạ sĩ hỡi cầm gia!
Để nỗi u buồn thầm kín bao la
Lắng trong cốc với chàng si dại dột

Bẻ cho nát phím đàn, quăng cán bút
Xé cho tan nào giấy lụa nào tơ
Đừng ép duyên ngọc trắng với bùn nhơ
Thân gió bụi trả về cho gió bụi

Hồn nghệ sĩ vốn từ xưa nông nổi
Yêu thiết tha nhưng chẳng chịu thầm yêu
Kiếm hoài công bày giãi ý cao siêu
Bằng gỗ lụa trơ trơ bằng thép rắn

Xin dốc hết nồng cay cho đến cặn
Uống cho mê và uống nữa cho điên
Rồi dang tay theo chân gót nàng Men
Về tắm ở suối Mơ, nguồn Tuyệt đối

Đàn với bút, tài sơ không chép nổi
Những cao xa để mộng chẳng nên hình
Hãy còn men, người vợ goá Lưu Linh
Đưa lối những chàng say về Lý tưởng

Nguồn: Vũ Hoàng Chương, Thơ say, Nxb Nguyễn Đình Vượng - Saigon, 1971


Tác giả: Vũ Hoàng Chương
Đọc tiếp »

Lời thiếu nữ

Giờ đây phu trạm vừa đem 
Lá thư anh gửi mừng em lấy chồng 
Lá thư phấn đượm hương nồng 
Kèm theo một bức khăn hồng anh cho 
Nên quen vì một chuyến đò 
Anh ơi bèo nước hẹn hò chi đâu 
Kẻ suôi người ngược bấy lâu 
Hàng năm một buổi thấy nhau họa là 
Tình thân sao khác người ta 
Không ai thề thốt sao mà nhớ mong 
Chia tay dù mấy năm ròng 
Xa xôi đâu dám nhạt lòng mến tin 
Ấu thơ buổi ấy đầu tiên 
Trọn đời chưa dễ ai quên được nào 

Từ xưa muốn ngỏ mà sao 
Bâng khuâng chẳng biết rằng trao gửi gì 
Đến nay gần lúc vu quy 
Gối chăn sắm sửa mang đi theo chồng 
Nhận thư ướm bức khăn hồng 
Em buồn với cả tấm lòng anh ơi.

Tác giả: Vũ Hoàng Chương
Đọc tiếp »

Lo sợ

Trên lớp sóng mây viền ánh sáng, 
Con thuyền trăng bạc lững lờ trôi. 
Đêm nay bánh lái trầm hương lỏng, 
Không biết ai trêu tháo trộm rồi. 

Đem dấu cả bơi chèo gỗ quế 
Để Hằng Nga sợ nép trong khoang 
Gió khuya lồng lộng từ muôn hướng 
Xô chiếc thuyền cong doạ mãi nàng 

Biển mây sóng nổi càng to gấp 
Bọt trắng dâng lên quá mạn thuyền. 
Vũ trụ say nhìn trăng lảo đảo, 
Chừng e sóng lật cướp người tiên.

Tác giả: Vũ Hoàng Chương
Đọc tiếp »

Lá thư người đẹp

Đêm tà song chếch nở hoa mai 
Chuông vọng Hàn San nguyệt Liễu Trai 
Cạnh gối tờ mây nằm sát ngực 
Từ e lệ tứ... nếp sơ khai 

Đào rụng lời thơm suối chở vần 
Ngược soi lòng chữ dáng thùy vân 
Thiên Thai có suối này không nhỉ 
Đào có mê tình, hỡi Ngọc Chân 

Ý gọi duyên mà nhạc gửi yêu 
Nét thơ đề biếc lá buông điều 
Phải chăng Thần Nữ làm mưa gió 
Nhẹ gót về xây giấc mộng chiều 

Ơi hỡi!... non Vu sụp bốn tường 
Canh dài nghe thẫm mấy bờ Tương 
Ghì trang khuê bút tìm hư ảnh 
Da nõn Lam Điền ngọc ấm hương.

Tác giả: Vũ Hoàng Chương
Đọc tiếp »

Lá thư ngày trước

Yêu một khắc để mang sầu trọn kiếp 
Tình mười năm còn lại mấy tờ thư! 
Mộng bâng quơ hò hẹn cũng là hư, 
Niềm son sắt ngậm ngùi duyên mỏng mảnh 
Rượu chẳng ấm, mưa hoài, chăn chiếu lạnh, 
Chút hơi tàn leo lắt ngọn đèn khuya 
Giấc cô miên rùng rợn nẻo hôn mê, 
Gió âm hưởng bay về quanh nệm gối 

Trong mạch máu, chút gì nghe vướng rối, 
Như tơ tình thắc mắc buổi chia xa... 
Ngón tay run ghì nét chữ phai nhoà, 
Hỡi năm tháng, hãy đưa đường giấc điệp! 
Yêu mê thế! để mang sầu trọn kiếp! 
Tình mười năm còn lại chút này đây. 
Lá thư tình xưa nhớ lúc trao tay 
Còn e ấp, thuở duyên vừa mới bén. 

Ai dám viết yêu đương và hứa hẹn? 
Lần đầu tiên ai dám ký: Em anh? 
Nét thon mềm run rẩy gắng đưa nhanh, 
Lòng tự thú giữa khi tìm chốn nấp. 
Mươi hàng chữ đơn sơ, ồ ngượng  ngập! 
E dè sao mươi hàng chữ đơn sơ! 
Màu mực tươi xanh ngát ý mong chờ, 
Tình hé nụ hừng thơm trong nếp giấy ... 

Ôi thân mến! Nhắc làm chi thuở ấy! 
Đêm nay đây hồn xế nẻo thu tàn... 
Khóc chia lìa, ai níu gọi than van? 
Ta chỉ biết nằm nghe tình hấp hối. 
Say đã gắng để khuây sầu lẻ gối, 
Mưa, mưa hoài! Rượu chẳng ấm, lòng đau. 
Gấm the nào từ buổi lạnh lùng nhau? 
Vàng son có thay màu đôi mắt biếc! 

Tình đã rời đi, riêng mình tưởng biếc, 
Thôi rồi, đậy: chiều xuống giấc mơ xưa 
Lá lá rơi, nằm bệnh mấy tuần thưa, 
Say chẳng ngắn những đêm dằng dặc nhớ 
Trăng nào ngọt với duyên nào thắm nở, 
áo xiêm nào rực rỡ, ngựa xe ai? 
Đây mưa bay, mờ chậm bước đêm dài, 
Đêm bất tận, đêm liền đêm kế tiếp... 

Yêu sai lỡ để mang sầu trọn kiếp 
Tình mười năm còn lại chút này thôi, 
Lá thư xưa màu mực úa phai rồi, 
Duyên hẳn thắm ở phương trời đâu đó.

Tác giả: Vũ Hoàng Chương
Đọc tiếp »

Lửa từ bi

Kính dâng lên
BỒ-TÁT QUẢNG-ĐỨC

Lửa! Lửa cháy ngất Tòa Sen!
Tám chín phương nhục thể trần tâm
hiện thành Thơ, quỳ cả xuống.
Hai Vầng Sáng rưng rưng
Đông Tây nhoà lệ ngọc
Chắp tay đón một Mặt Trời Mới Mọc,
Ánh Đạo Vàng phơi phới
đang bừng lên, dâng lên...

Ôi, đích thực hôm nay Trời có Mặt!
Giờ là giờ Hoàng-Đạo nguy nga.
Muôn vạn khối sân-si vừa mở mắt
Nhìn nhau: tình huynh-đệ bao la.
Nam mô ĐỨC PHẬT DI ĐÀ
Sông Hằng kia bởi đâu mà cát bay?

Thương chúng sinh trầm luân bể khổ,
NGƯỜI rẽ phăng đêm tối đất dày
Bước ra, ngồi nhập định, hướng về Tây
Gọi hết LỬA vào xương da bỏ ngỏ
PHẬT-PHÁP chẳng rời tay...
Sáu ngả luân hồi đâu đó
Mang mang cùng nín thở
Tiếng nấc lên ngừng nhịp Bánh Xe Quay.
Không khí vặn mình theo
khóc oà lên nổi gió
NGƯỜI siêu thăng...
giông bão lắng từ đây.
Bóng NGƯỜI vượt chín tầng mây
Nhân gian mát rợi bóng cây Bồ-Đề.

Ngọc hay đá, tượng chẳng cần ai tạc!
Lụa hay tre, nào khiến bút ai ghi!
Chỗ NGƯỜI ngồi: một thiên thu tuyệt tác
Trong vô-hình sáng chói nét TỪ-BI .

Rồi đây, rồi mai sau, còn chi ?
Ngọc đá cũng thành tro
lụa tre dần mục nát
Với Thời-Gian lê vết máu qua đi.
Còn mãi chứ! còn TRÁI TIM BỒ TÁT
Gội hào quang xuống tận ngục A-tỳ.

Ôi  ngọn LỬA huyền vi!
Thế giới ba nghìn phút giây ngơ ngác
Từ cõi Vô-Minh
Hướng về Cực-Lạc.
Vần điệu của thi-nhân chỉ còn là rơm rác
và chỉ nguyện được là rơm rác
Thơ cháy lên theo với lời Kinh;
Tụng cho nhân loại hoà bình
Trước sau bền vững tình huynh-đệ này.

Thổn thức nghe lòng Trái Đất
Mong thành Quả Phúc về Cây.
Nam-mô THÍCH CA MẦU NI PHẬT
Đồng loại chúng con
nắm tay nhau tràn nước mắt
tình thương hiện Tháp Chín Tầng xây.

(Khởi viết từ ngày 11-6-63 xong ngày 15-7-63 tại SAIGON) 

Bài thơ này đã được Hà Lan Phương và Nguyễn Hải phổ nhạc.


Tác giả: Vũ Hoàng Chương
Đọc tiếp »

Gọi lòng kiêu

Tự nhủ sống là quên, anh vẫn muốn 
Đem tháng ngày khâu kín vết chia ly 
Nhưng mỗi phút Thời-gian đưa thép nhọn 
Máu thầm rơi mỗi phút đáy tim si. 

Anh cũng muốn thiêu hồn trong lửa đỏ 
Lượm tàn tro vang bóng gửi xa đem 
Nhưng mỗi lúc buông tay liều mặc gió 
Anh nhớ ngày thơ mộng sống bên em. 

Anh lại muốn đằm trong đời trác táng 
Giữa mê ly đầy xác thịt kiêu sa 
Nhưng mỗi lúc đêm tan trời hửng sáng 
Anh khóc mùa trinh bạch sớm tiêu ma. 

Nên anh đến xin em lời hắt hủi 
Để chiều nay khi gió gọi trăng lên 
Anh sẽ với rừng khuya san nỗi tủi 
Gọi lòng kiêu mau tới giúp anh quên.

Tác giả: Vũ Hoàng Chương
Đọc tiếp »

Giây phút ngỡ ngàng

Làm sao tôi nhận ra cô bé ngồi kia!
Chiếc én đình Vương Tạ
Giữa Sài Gòn Sáu Tư
                     nắng phai mùa đố lá
Hoàng hôn dài lê thê...
Lời giới thiệu dài hơn cả hoàng hôn:
                                    "người mới xa về..."
Tôi sững sờ, gượng cười...
Hết thẩy đều xa lạ
Buổi họp nào đây? Có phải đường lên
                            Sacré-Coeur hoa vàng tượng đá?
Người về!...
           tôi nhắc lại tên
Dư âm đầy mạch máu vang rền!

Thế ra đây là Huyền... tôi quen
Trong lòng một chuyến đi
Mở mặt đô kỳ ánh sáng Paris?
Trong một chuyến đi
Mà sông Seine cùng tháp Eiffel
Mỗi xế trăng thu còn nhắc nhở thầm thì

Sao có chuyện hoang đường thế được?
Nước da thuỳ mị kia...
Gò má bình yên này...
Và mái tóc... Ôi tội tình cho mây!
Là Huyền ư? Huyền của "Lang thang"?
... Lạ nhỉ!
Càng phi lý nữa là...
Nhất là...
Chiếc áo lụa phấn hồng ngoan, hiền, thướt tha
Hỡi áo đẹp "cô dâu bé bỏng"
Ngươi thẹn thùng chăng nếp hải hà?

Ôi, một tảng màu từ đâu lạc lõng
Về bức tranh đằm duyên Bích Câu?
Bức tranh tôi đã thuộc lòng
Đến từng sắc điệu
Từng gợn bất ngờ trên nét thẳng đường cong!

Hay là... một trong muôn nghìn vũ trụ song song
Với trần gian này
                   từ lâu sương mờ khói loãng
Đột nhiên vừa đây
                   cắt lầm vào một khoảng?
Trời ơi bức hoạ sơ nguyên!
Đâu chiều-ánh-sáng đêm hoa nguyền?

Tôi bước lên...
                  như người máy...
                                      bước lên...
Đồng thời giọng "cô bé ngồi kia"
                      - người mới xa về -
                                      cũng trầm trầm rung lên
Tôi nín thở
              chiếc đồng hồ đeo tay cuồng loạn đập
Kìa: những con đường, dọc, ngang
Từ môi nàng vút ra, thẳng tắp!
Chúng giao nhau, kề nhau,
                         lìa xa, rồi lại gặp...
Đây rồi, Huyền của "Lang thang"!
Ngược xuôi bờ đá chân cầu Neuf
Trăng vỡ đầu sông... hẳn nhớ Hoàng?

Đâu đó nước dâng...
                     tôi giật mình, hụt bước
Vũ trụ quanh tôi bỗng thu hồi kích thước
Cả ba chiều tái lập
                     à, đây phòng họp...
                                            người quen!...
Nửa chớp mắt ngờ cung đàn lỗi nhịp
Bài thơ sai niêm
Nhưng ai đã giùm tôi xoá phăng?
Vết thương mở ra
                  - may thay -
                                vừa đóng kịp

Tôi cười...
             không gượng nữa!
                                ... tiến lên
Bàn tay siết chặt vọng tên: Huyền!

Saigon, 1964


Tác giả: Vũ Hoàng Chương
Đọc tiếp »

Giấc mơ tái tạo (phần 1)

Lòng vẫn tơi bời ngọn lửa thiêu 
Nhớ thương khoảnh khắc mơ Thần Nữ 
Thương chuyện mười năm đợi Át Kiều 
Bóng lá xanh om hờn gã Mục 
Cửa hầu sâu thẳm hận chàng Tiêu 
Không gian thôi đã ba chiều khép 
Thì đốt tâm tư mở một chiều 

Mở một chiều riêng để tới nhau 
Tình ta trời bể vẫn cao sâu 
Rơi vào khoảnh khắc vòng ta cũ 
Dựng lại mười năm giấc mộng đầu 
Anh bảo: Anh còn thương nhớ mãi 
Em rằng: Em có đổi thay đâu 
Kề vai anh khóc và em khóc 
Lệ nhuốm thời gian chợt ngả màu 

Thời gian đã ngả tím màu xưa 
Hương cũ bay về lại ngát đưa 
Anh hỏi: Em nguôi lòng giận chứ 
Em cười: Anh dịu vết thương chưa 
Mơ còn tiếc giấc mơ càng đẹp 
Sống chẳng đền nhau sống cũng thừa 
Lời nói sao mà yêu thế nhỉ 
Đá vàng không đổ với mây mưa 

Ôi! -- nhắc làm chi hẹn đá vàng 
Ai xưa, ai thiếp với ai chàng 
Mê say một thuở tình thơ ấu 
Lạnh lẽo mười năm nghĩa cũ càng 
Hận ấy đầu sông hờn cuối bến 
Trăng nào viện sách gió lầu trang 
Tay cầm tay chợt tuôn giòng lệ 
Ai dựng quan hà giữa tấc gang 

Ai xui gang tấc bỗng quan hà 
Tội nghiệp cho tình của chúng ta 
Còn vết hôn xưa nồng khóe miệng 
Vẫn mùi hương cũ nức làn da 
Em ơi -- đến phút này sao nỡ... 
Anh ạ -- ngay khi ấy chẳng thà... 
Món nợ tình chung đòi lại khất 
Đành ư trọn kiếp nợ nhau mà... 

Trọn kiếp ta đành nợ mãi nhau 
Sông đi dằng dặc núi ôm sầu 
Nắng tan thôi đã tan hồn bướm 
Mưa tạnh không hề tạnh giọt châu 
Xuân hết, buồn theo cùng tiếng quốc 
Thu vào, ghen cả với duyên Ngâu 
Mười năm... ai biết lòng anh khổ 
Ai biết? Nào ai có biết đâu 

Ai biết gì đâu... Một cuộc đời 
Nhớ thương hờn giận chẳng hề nguôi 
Chẳng thương xuân sớm phai màu tóc 
Chẳng nhớ mình đang sống kiếp người 
Chẳng đắp cũng non hờn chót vót 
Chẳng dâng mà biển hận đầy vơi 
Hỏi chi sự nghiệp cùng thân thế 
Sông núi -- kìa xem -- đã lở bồi 

Núi lở sông bồi lệ chứa chan 
Tuyền đài riêng một khối chưa tan 
Ngược về quá khứ tìm hư ảnh 
Ném lại trần duyên trả thế gian 
Xác bướm mơ gì xuân ủ nóng 
Hồn mai phó mặc lửa thiêu tàn 
Cây nào xanh nữa từ hoa vắng 
Nhầu trái tim rồi -- héo lá gan 

Đời anh nhầu héo trót mười năm 
Còn lại thiên thu nhớ ruột tằm 
Sống gượng ra chi từ mấy độ 
Ngày tàn thôi cũng chả bao lăm 
Thương mùa xưa chỉ xuân còn khóa 
Hẹn kiếp sau ư nguyệt lại rằm 
Chẳng thể có mây ngoài đỉnh Giáp 
Mòn con mắt đợi vẫn đăm đăm 

Mười năm đợi mãi đến bây giờ 
Em mới về mơ nối giấc mơ 
Hai ngả núi sông còn tưởng tiếc 
Một trời hoa bướm lại say sưa 
Riêng gì đêm cũ trăng soi mộng 
Vẫn có ngày nay gấm dệt thơ 
Em nhé!... chiều anh, gần chút nữa 
Cho anh tìm thấy chính em xưa 

Ớ, chính em mà! Tất cả em 
Đã về... Ôi trận gió nào đem 
Mười phần xuân chẳng hao gầy chút 
Cặp sóng thu càng đắm đuối thêm 
Gò má băng sương chưa vẩn gợn 
Làn môi đài các vẫn êm đềm 
Hỡi ơi, giữa ngón tay ngà ấy 
Tan nát rồi chăng một trái tim 

Ai biết mười năm lửa tắt rồi 
Còn phen lại cháy giấc chung đôi 
Dìu nhau thể chất tan vào mộng 
Chấp cánh Thiên Đường trở lại ngôi 
Một thuở hương trinh nồng đượm má 
Nghìn thu quả cấm ngọt ngào môi 
Nỡ đâu -- tình đã si dường ấy -- 
Duyên chẳng đền ư nợ chẳng đòi 

Đòi duyên trả tóc nợ đền tơ 
Cho xứng cho cân thuở đợi chờ 
Duyên trả xuốt muôn đời chửa chắc 
Nợ đền trong một tiếng bao giờ 
Vàng phai tục phố gương còn tỏ 
Đá nát đào nguyên bụi chẳng mờ 
Rằng nhớ rằng yêu cùng thổn thức 
Hương nguyền lại đượm Mái Tây xưa 

Mái Tây trót để lạnh hương nguyền 
Trả kiếp nào vơi được nợ duyên 
Càng giận càng yêu còn mãi nhớ 
Lòng đây lòng đấy chẳng hề quên 
Dễ đâu tình gửi vào thiên hạ 
Những tưởng hờn mang xuống cửu tuyền 
Này lối đi về cây cỏ vẫn 
Nhắc rằng: "Xưa đã có đôi uyên..." 

Đôi lứa uyên ương một thuở nào 
Đi về say đắm biết là bao 
Tóc vương mùi lá soan thơm phức 
Má sánh màu hoa phượng ửng đào 
Nhịp gót cuồng si hoa rún rẩy 
Ghẹo lòng trinh bạch lá xôn xao 
Cả hai cùng... thẹn ơi là thẹn 
Mong mỏi thư mà chẳng dám trao 

Thư viết nào ai dám viết gì 
Xưng tên còn ngượng chết người đi 
Nở theo mỗi nét mùi hương lạ 
Cháy khắp từng trang ngọn lửa si 
Rằng: đã tin xuân vào lớp học 
Rằng: chưa nắng hạ nhắc mùa thi 
Nhớ thương chẳng nói mà thương nhớ 
Trời hỡi! Cần chi phải nói chi 

Một lời không ngỏ nhớ thương đâu 
Mà giận mà ghen lặng lẽ sầu 
Lắm buổi Anh ghen từng đến khóc 
Một ngày Em giận quá chừng lâu 
Ghen bàn tay gió lùa trong tóc 
Giận bước chân mây dạo trước lầu 
Em giận Anh ghen là thế đấy 
Yêu nhau là thế, khổ vì nhau 

Anh ghen nhiều thế đấy Em ơi 
Lại đến Em ghen mới chết người 
Sao được say nghe bài hát ngọt 
Sao đành mải ngắm sắc hoa tươi 
Sao còn khen kẻ trong tranh đẹp 
Sao dám nhìn ai giữa phố cười 
Tệ nhất Cung Hằng -- Em đã cấm 
Mà Anh vẫn cứ mộng lên chơi 

Anh đắm mê hoài mộng với thơ 
Em can chẳng được, cứ làm ngơ 
So bằng lựa trắc mươi vần hão 
Gạn đục khơi trong mấy điệu hờ 
Vụng tính cho nên từ dạo ấy... 
Nghe Em đâu đến nỗi bây giờ... 
Mười năm... Càng nghĩ thôi càng giận 
Càng giận càng thương cho giấc mơ 

Hay đâu thương giận bỗng tan tành 
Trong một lời: Em vẫn của Anh 
Trận bão khôn ngăn giòng lá thắm 
Con thuyền lại buộc khóe thu xanh 
Phó cho hiện kiếp xuôi đường thẳng 
Mà đẩy Thời Gian ngược khúc quanh 
Ta rẽ sang giòng năm thángkhác 
Cùng nhau tái tạo giấc mơ tình.

Tác giả: Vũ Hoàng Chương
Đọc tiếp »